Đà Lạt dưới ống kính điện ảnh
(LDO) -Đà Lạt từ lâu đã trở thành một “phim trường tự nhiên” khổng lồ với sương mù và những triền dốc đặc trưng. Qua ống kính điện ảnh, thành phố không chỉ là bối cảnh tĩnh lặng mà đã trở thành một “nhân vật” có hồn, tạo nên những cơn sốt du lịch mạnh mẽ và định danh lại sức hút của xứ Ngàn hoa trên bản đồ quốc tế.
Du lịch qua những thước phim rực rỡ
Khởi đầu cho sự trở lại mạnh mẽ của trào lưu du lịch qua màn ảnh rộng có lẽ phải kể đến tác phẩm “Tháng năm rực rỡ” của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng. Bộ phim không chỉ khơi gợi lại ký ức về một thời thanh xuân tươi đẹp mà còn vô tình “đánh thức” những tọa độ đã ngủ quên trong lòng phố núi. Dốc Nhà Bò, khu Hòa Bình hay những ngôi trường mang kiến trúc Pháp cổ kính bỗng chốc trở thành điểm đến “phải check-in” của giới trẻ.

Ảnh: phomday
Người ta không chỉ đến để chụp một bức ảnh đẹp, mà là để tìm lại hình bóng của nhóm Ngựa Hoang, để sống lại cảm giác của những năm thập niên 70 đầy rực rỡ. Sức mạnh của điện ảnh nằm ở chỗ nó tạo ra một sự kết nối cảm xúc vô hình, khiến du khách cảm thấy mỗi góc phố, mỗi hàng cây đều có một câu chuyện riêng để kể.
Chia sẻ về niềm đam mê “du lịch theo dấu chân điện ảnh”, bạn Nguyễn Lan Anh (26 tuổi, TP.HCM), một người từng hơn 10 lần đặt chân đến Đà Lạt chỉ để tìm lại những góc máy mình yêu thích, bộc bạch: “Với mình, cảm giác đứng đúng tại vị trí mà nhân vật mình yêu thích từng đứng, nhìn ngắm cùng một khung cảnh nhưng dưới bầu trời thật của Đà Lạt là một trải nghiệm cực kỳ xúc động. Đà Lạt trên phim và Đà Lạt ngoài đời như hai mảnh ghép hoàn hảo, mình như được trải nghiệm lại những cảm xúc trên phim, khiến mình chưa bao giờ cảm thấy nhàm chán dù có quay lại thành phố này bao nhiêu lần đi chăng nữa.”
Nói về sức hút kỳ lạ này, đạo diễn Phan Gia Nhật Linh, người đã dành rất nhiều tâm huyết để tái hiện không gian đậm chất Trịnh Công Sơn trong “Em và Trịnh”, từng chia sẻ rằng: “Đà Lạt có một thứ ánh sáng rất đặc biệt, một kiểu ánh sáng vừa hanh hao, vừa tình tứ mà không một phim trường nhân tạo nào có thể mô phỏng được. Khi chúng tôi đặt máy quay tại những con dốc mờ sương hay bên trong những quán cà phê gỗ cũ kỹ, bối cảnh ấy đã tự nó kể lên một nửa câu chuyện của bộ phim. Tôi tin rằng khán giả tìm đến Đà Lạt sau khi xem phim không chỉ để ngắm cảnh, mà là để tìm kiếm cái không gian văn hóa, cái tình của những người nghệ sĩ từng gắn bó với mảnh đất này.”

Lời chia sẻ này phần nào giải thích tại sao sau khi bộ phim công chiếu, những quán cà phê như Tùng hay các cung đường dốc dẫn lên đồi cao lại đón một lượng khách tăng đột biến, phần lớn là những tâm hồn yêu nhạc Trịnh và yêu cái chất tri thức, tĩnh lặng của Đà Lạt xưa.
Theo quan sát của những người làm du lịch tại địa phương, mỗi khi một dự án phim gây tiếng vang, lượng khách tìm kiếm thông tin về bối cảnh phim tăng lên đáng kể.
Bài toán du lịch bền vững từ điện ảnh
Nhìn từ góc độ chuyên môn, việc phát triển du lịch dựa trên sức hút của phim ảnh cũng đặt ra những bài toán về tính bền vững. Nguyễn Văn Khoa, Chủ tịch Hiệp hội Du lịch Lâm Đồng nhận định rằng : “Điện ảnh là cú hích tuyệt vời, nhưng chúng ta không thể chỉ dựa vào những cơn sốt nhất thời. Có những điểm đến sau khi phim đóng máy thì trở nên quá tải, gây áp lực lên hạ tầng và đời sống người dân. Chúng ta cần những chiến lược bài bản hơn trong việc giữ gìn nguyên trạng bối cảnh, đồng thời kết nối các phim trường tự nhiên này thành một bản đồ du lịch văn hóa có chiều sâu. Làm sao để khi cơn sốt truyền thông qua đi, những giá trị về kiến trúc, thiên nhiên và văn hóa vẫn đủ sức níu chân người lữ khách quay lại lần thứ hai, thứ ba.”

Trong tương lai, khi xu hướng du lịch trải nghiệm lên ngôi, Đà Lạt vẫn sẽ là vùng đất hứa cho các nhà làm phim. Để duy trì và phát huy thế mạnh này, cần có sự phối hợp nhịp nhàng giữa chính quyền địa phương và các đoàn làm phim. Việc tạo điều kiện thuận lợi về thủ tục bối cảnh, hỗ trợ truyền thông và đặc biệt là ý thức bảo vệ môi trường của các đơn vị sản xuất sẽ là chìa khóa để “phim trường” Đà Lạt luôn giữ được sự thu hút.
Đây chính là một kênh quảng bá du lịch không tốn kém ngân sách nhà nước nhưng lại mang lại hiệu quả vô cùng to lớn. Những bộ phim không chỉ quảng bá hình ảnh mà còn truyền tải được phong vị địa phương, từ thói quen uống trà, ăn mặc cho đến nhịp sống chậm rãi đặc trưng của người Đà Lạt.
