Mùi gỗ trong sương

Đà Lạt buổi sáng luôn đến rất chậm.
Sương không tan ngay, ánh nắng không gắt, và nhịp sống cũng không vội vã như những thành phố khác.
Linh đến Đà Lạt vào một buổi chiều như thế.
Cô xuống xe khi trời vừa chạng vạng, vai vẫn còn nặng mùi khói bụi và những ngày làm việc dài đến nửa đêm. Suốt mấy tháng qua, cuộc sống của cô chỉ xoay quanh màn hình máy tính, deadline, và những tin nhắn công việc gửi lúc hai giờ sáng. Có những ngày cô thức dậy mà không nhớ mình đã ngủ khi nào.
Bác sĩ nói cô cần nghỉ ngơi.
Bạn bè nói cô nên đi đâu đó thật xa.
Và thế là Linh lên Đà Lạt.
Căn homestay nhỏ nằm trên một con dốc quanh co, phía sau là rừng thông. Chủ nhà nói nếu buổi sáng mở cửa sớm, có thể nhìn thấy sương tràn xuống thung lũng như một dòng suối trắng.
Ngày đầu tiên, Linh ngủ gần như suốt buổi chiều. Khi tỉnh dậy, trời đã tối, và không khí lạnh đến mức cô phải khoác thêm áo len. Cô bước ra ngoài ban công, định hít thở một chút không khí trong lành.
Lúc ấy cô mới ngửi thấy mùi gỗ.
Một mùi rất lạ.
Không phải mùi gỗ mới trong cửa hàng nội thất, mà là mùi gỗ ấm, có chút nhựa cây, có chút nắng, như vừa được cắt ra từ thân cây còn sống.
Mùi đó đến từ căn nhà nhỏ phía bên kia vườn.
Có ánh đèn vàng hắt ra từ khung cửa gỗ mở hé. Bên trong là tiếng cưa gỗ đều đều.
Sáng hôm sau, Linh tò mò đi theo lối đá nhỏ xuống căn nhà đó.
Đó là một xưởng mộc.
Không lớn lắm, chỉ vừa đủ để đặt một bàn cưa, vài giá gỗ, và một chiếc bàn làm việc đầy những mảnh vụn gỗ nhỏ li ti. Ánh nắng sớm xuyên qua cửa sổ, rơi thành những vệt sáng mỏng trong lớp bụi gỗ bay lơ lửng.
Và ở giữa xưởng, có một người đàn ông.
Anh mặc áo sơ mi xắn tay, tóc hơi rối, đang cẩn thận dùng giấy nhám mài một tấm gỗ. Động tác chậm rãi, tập trung, như thể cả thế giới chỉ còn lại miếng gỗ đó.
Linh đứng ở cửa khá lâu trước khi anh nhận ra.
Anh ngẩng lên.
Ánh mắt anh không có vẻ ngạc nhiên. Chỉ bình thản, rồi hơi cười.
“Khách mới ở homestay bên kia đúng không?”
Linh gật đầu.
“Em đi ngang thấy mùi gỗ nên tò mò.”
Anh đặt miếng gỗ xuống bàn.
“Ở đây ai cũng nói vậy. Mùi gỗ dễ dụ người ta lắm.”
Anh tên Nam.
Anh là thợ mộc của khu homestay này. Bàn ghế, cửa sổ, kệ sách trong các phòng đều do anh làm. Thỉnh thoảng khách đặt thêm một chiếc ghế nhỏ, một chiếc bàn trà, hoặc một chiếc bảng tên khắc chữ.
Những ngày sau đó, Linh thường xuống xưởng.
Ban đầu chỉ là đứng xem.
Sau đó là ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ.
Nam làm việc rất yên lặng. Tiếng cưa, tiếng bào gỗ, tiếng giấy nhám chạm vào mặt gỗ – tất cả tạo thành một nhịp điệu đều đặn.
Có những buổi sáng Linh mang xuống hai ly cà phê nóng.
Có những buổi chiều cô ngồi đọc sách, còn Nam làm việc.
Họ không nói chuyện nhiều.
Nhưng Linh nhận ra mình bắt đầu ngủ ngon hơn.
Một lần, Nam đưa cho cô một miếng gỗ nhỏ.
“Em thử mài đi.”
Linh cầm tờ giấy nhám, làm theo anh. Những vòng tay đầu tiên vụng về, bụi gỗ dính đầy tay áo.
Nam nhìn và bật cười.
“Không cần nhanh đâu. Gỗ không thích vội.”
Câu nói đó làm Linh im lặng rất lâu.
Gỗ không thích vội.
Cô nghĩ đến những ngày làm việc cuống cuồng của mình. Những email gửi trong hoảng hốt. Những cuộc họp gấp gáp.
Có lẽ… cô đã sống quá nhanh.
Một buổi sáng, khi sương phủ kín cả khu vườn, Linh xuống xưởng sớm hơn thường lệ.
Nam đang khắc chữ trên một tấm bảng gỗ.
“Anh làm gì vậy?”
Anh quay tấm bảng lại.
Trên đó là dòng chữ khắc tay:
“Chậm lại một chút.”
Linh bật cười.
“Cho khách du lịch à?”
Nam lắc đầu.
“Cho em.”
Linh sững lại.
Anh đặt tấm bảng lên bàn, giọng nhẹ như sương.
“Anh thấy em lúc mới đến. Mắt em lúc nào cũng như đang chạy.”
Ngoài cửa, sương bắt đầu tan dần. Ánh nắng len vào xưởng, làm những hạt bụi gỗ sáng lên như những đốm vàng nhỏ.
Linh chạm tay vào tấm bảng.
Mặt gỗ nhẵn mịn, còn hơi ấm.
Cô bỗng nhận ra… đã nhiều ngày rồi cô không nghĩ đến công việc.
Không nghĩ đến deadline.
Không nghĩ đến thành phố ồn ào kia.
Chỉ có mùi gỗ.
Tiếng cưa đều đều.
Và buổi sáng Đà Lạt chậm rãi.
Nam đứng bên cửa, nhìn ra rừng thông.
“Em ở Đà Lạt bao lâu?”
Linh im lặng một chút.
Rồi cô mỉm cười.
“Em chưa biết nữa.”
Ngoài kia, nắng đã lên cao hơn một chút.
Sương tan, để lộ cả thung lũng xanh phía dưới.
Trong xưởng mộc nhỏ, mùi gỗ vẫn ấm như một lời hứa chưa nói ra.
Đà Lạt buổi sáng luôn đến rất chậm.
Sương không tan ngay, ánh nắng không gắt, và nhịp sống cũng không vội vã như những thành phố khác.
Linh đến Đà Lạt vào một buổi chiều như thế.
Cô xuống xe khi trời vừa chạng vạng, vai vẫn còn nặng mùi khói bụi và những ngày làm việc dài đến nửa đêm. Suốt mấy tháng qua, cuộc sống của cô chỉ xoay quanh màn hình máy tính, deadline, và những tin nhắn công việc gửi lúc hai giờ sáng. Có những ngày cô thức dậy mà không nhớ mình đã ngủ khi nào.
Bác sĩ nói cô cần nghỉ ngơi.
Bạn bè nói cô nên đi đâu đó thật xa.
Và thế là Linh lên Đà Lạt.
Căn homestay nhỏ nằm trên một con dốc quanh co, phía sau là rừng thông. Chủ nhà nói nếu buổi sáng mở cửa sớm, có thể nhìn thấy sương tràn xuống thung lũng như một dòng suối trắng.
Ngày đầu tiên, Linh ngủ gần như suốt buổi chiều. Khi tỉnh dậy, trời đã tối, và không khí lạnh đến mức cô phải khoác thêm áo len. Cô bước ra ngoài ban công, định hít thở một chút không khí trong lành.
Lúc ấy cô mới ngửi thấy mùi gỗ.
Một mùi rất lạ.
Không phải mùi gỗ mới trong cửa hàng nội thất, mà là mùi gỗ ấm, có chút nhựa cây, có chút nắng, như vừa được cắt ra từ thân cây còn sống.
Mùi đó đến từ căn nhà nhỏ phía bên kia vườn.
Có ánh đèn vàng hắt ra từ khung cửa gỗ mở hé. Bên trong là tiếng cưa gỗ đều đều.
Sáng hôm sau, Linh tò mò đi theo lối đá nhỏ xuống căn nhà đó.
Đó là một xưởng mộc.
Không lớn lắm, chỉ vừa đủ để đặt một bàn cưa, vài giá gỗ, và một chiếc bàn làm việc đầy những mảnh vụn gỗ nhỏ li ti. Ánh nắng sớm xuyên qua cửa sổ, rơi thành những vệt sáng mỏng trong lớp bụi gỗ bay lơ lửng.
Và ở giữa xưởng, có một người đàn ông.
Anh mặc áo sơ mi xắn tay, tóc hơi rối, đang cẩn thận dùng giấy nhám mài một tấm gỗ. Động tác chậm rãi, tập trung, như thể cả thế giới chỉ còn lại miếng gỗ đó.
Linh đứng ở cửa khá lâu trước khi anh nhận ra.
Anh ngẩng lên.
Ánh mắt anh không có vẻ ngạc nhiên. Chỉ bình thản, rồi hơi cười.
“Khách mới ở homestay bên kia đúng không?”
Linh gật đầu.
“Em đi ngang thấy mùi gỗ nên tò mò.”
Anh đặt miếng gỗ xuống bàn.
“Ở đây ai cũng nói vậy. Mùi gỗ dễ dụ người ta lắm.”
Anh tên Nam.
Anh là thợ mộc của khu homestay này. Bàn ghế, cửa sổ, kệ sách trong các phòng đều do anh làm. Thỉnh thoảng khách đặt thêm một chiếc ghế nhỏ, một chiếc bàn trà, hoặc một chiếc bảng tên khắc chữ.
Những ngày sau đó, Linh thường xuống xưởng.
Ban đầu chỉ là đứng xem.
Sau đó là ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ.
Nam làm việc rất yên lặng. Tiếng cưa, tiếng bào gỗ, tiếng giấy nhám chạm vào mặt gỗ – tất cả tạo thành một nhịp điệu đều đặn.
Có những buổi sáng Linh mang xuống hai ly cà phê nóng.
Có những buổi chiều cô ngồi đọc sách, còn Nam làm việc.
Họ không nói chuyện nhiều.
Nhưng Linh nhận ra mình bắt đầu ngủ ngon hơn.
Một lần, Nam đưa cho cô một miếng gỗ nhỏ.
“Em thử mài đi.”
Linh cầm tờ giấy nhám, làm theo anh. Những vòng tay đầu tiên vụng về, bụi gỗ dính đầy tay áo.
Nam nhìn và bật cười.
“Không cần nhanh đâu. Gỗ không thích vội.”
Câu nói đó làm Linh im lặng rất lâu.
Gỗ không thích vội.
Cô nghĩ đến những ngày làm việc cuống cuồng của mình. Những email gửi trong hoảng hốt. Những cuộc họp gấp gáp.
Có lẽ… cô đã sống quá nhanh.
Một buổi sáng, khi sương phủ kín cả khu vườn, Linh xuống xưởng sớm hơn thường lệ.
Nam đang khắc chữ trên một tấm bảng gỗ.
“Anh làm gì vậy?”
Anh quay tấm bảng lại.
Trên đó là dòng chữ khắc tay:
“Chậm lại một chút.”
Linh bật cười.
“Cho khách du lịch à?”
Nam lắc đầu.
“Cho em.”
Linh sững lại.
Anh đặt tấm bảng lên bàn, giọng nhẹ như sương.
“Anh thấy em lúc mới đến. Mắt em lúc nào cũng như đang chạy.”
Ngoài cửa, sương bắt đầu tan dần. Ánh nắng len vào xưởng, làm những hạt bụi gỗ sáng lên như những đốm vàng nhỏ.
Linh chạm tay vào tấm bảng.
Mặt gỗ nhẵn mịn, còn hơi ấm.
Cô bỗng nhận ra… đã nhiều ngày rồi cô không nghĩ đến công việc.
Không nghĩ đến deadline.
Không nghĩ đến thành phố ồn ào kia.
Chỉ có mùi gỗ.
Tiếng cưa đều đều.
Và buổi sáng Đà Lạt chậm rãi.
Nam đứng bên cửa, nhìn ra rừng thông.
“Em ở Đà Lạt bao lâu?”
Linh im lặng một chút.
Rồi cô mỉm cười.
“Em chưa biết nữa.”
Ngoài kia, nắng đã lên cao hơn một chút.
Sương tan, để lộ cả thung lũng xanh phía dưới.
Trong xưởng mộc nhỏ, mùi gỗ vẫn ấm như một lời hứa chưa nói ra.
